Anh hôm nay lại viết, viết cho một giọt sương long lanh trên cánh hoa
Mimosa Đà Lạt. Sao anh không viết cho em? Anh không thể, bởi anh đã mãi lặng
nhìn đôi mắt em, đôi mắt vời vợi của mặt nước hồ thu trong xanh, phản chiếu cả
bầu trời thăm thẳm, lãng đãng mây trắng trôi, lãng đãng một ánh nhìn bất chợt
mà nhuộm hồng, nhuộm tím cả hồn anh, biến anh thành cánh chim chấp chới trong
bầu trời - mắt em…
Anh không đủ bút lực để viết cho em, viết về em, bởi em đã làm anh choáng
ngợp. Cái choáng ngợp của một cánh buồm lẻ loi trên biển biếc cứ dạt dào những
con sóng. Anh tròng trành, nhỏ bé trước trùng khơi, vừa thích thú vừa sợ hãi.
Nỗi sợ hãi mất em, như mất bầu không khí trong lành để hít thở hằng ngày, hằng
đêm. Em như vừa có thực vừa như không có thực...
Một giấc mơ có ngọn nguồn suối
nước róc rách, ngọt ngào, đầy ắp tiếng chim lảnh lót, rực rỡ sắc màu ngàn hoa,
hương bay khi thoang thoảng, khi ngào ngạt; và những chiều ríu rít em cùng đám
trẻ con thả diều, tà áo, mái tóc vờn bay trong lồng lộng gió núi; và những đêm
ánh trăng bao la, trăng vỡ dập dềnh trôi với mây bay đáy nước, lấp lánh như nụ
cười em, nụ cười sáng trong, vằng vặc như ánh trăng; và những bình minh bừng
thức dậy với muôn ngàn âm thanh, với tia nắng đầu tiên đùa giỡn bao giọt sương
còn lại trên lá, trên hoa, xào xạc sương rơi trong tâm hồn chứa chan nhung nhớ…
Vậy là anh tự nhủ, một giọt nhỏ, một giọt thêm mỗi ban mai thức dậy, mình
phải làm một việc gì tốt đẹp, có ích cho chính mình, cho cuộc đời. Hãy như con
ong mê mải bay đi tìm nhụy hoa, để hiến tặng cuộc sống mến thương những giọt
mật ong ngọt ngào thơm lành; đừng như con bướm lượn lờ, rong chơi, mang cho
đời… mật bướm!
Nếu một giây phút nào đó, em chợt nhớ đến anh, em cứ lặng nhìn giọt sương
trên cánh hoa. Giọt sương nhỏ bé lắm. So với sự kỳ vĩ, vĩnh hằng của đất trời,
của vũ trụ, anh cũng nhỏ bé chỉ như giọt sương thôi. Nhưng anh hằng tin mình
không bao giờ mất đi, những giọt sương anh bay lên tan ra, thành nước, thành suối,
thành sông. Nếu anh là giọt sương ban mai, anh xin tan ra dưới bàn tay em, tan
trên má em, trên môi em. Một đêm nào cô đơn, em hãy nâng cánh hoa, áp lên má em
giọt sương đêm, rồi tự hỏi trái tim mình. Trái tim em sẽ mách bảo rằng hãy nhấp
môi giọt sương trên cánh hoa…
(Sưu tầm)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét