“Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em”
Người yêu ơi, người yêu tóc xanh môi ngát hương
hoa quỳnh, có trái tim nào đủ chứa cuộc đời này? Ta ở đâu, em ở đâu, sao cả đời
tìm kiếm nhau chẳng thấy? Ta ở đây, em ở đây, mà sao bình yên vẫn chỉ là giấc
mơ không nắm được bao giờ?
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên.
Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí... Cuối cùng thì lòng yêu thương
cuộc sống cũng không giữ lại đời người... Cuối cùng thì tình yêu không giữ được
người mình yêu…
“Có những niềm riêng làm sao nói hết Như mây như mưa như cát biển khơi Có những niềm riêng làm sao ai biết Như trăng trên cao cách xa vời vợi
Có những niềm riêng lệ vương khoé mắt Như cây sau mưa lóng lánh giọt sầu Có những niềm riêng làm tim thổn thức Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười…”
Tôi nhìn ra tôi, cô lẻ, ngơ ngác và mỏi mòn. Tôi nhìn ra tôi, một mình,
phải chăng đã già nua, cũ kỹ? Này
đóa hoa thường xuân mướt lạnh trong đêm, này ngọn gió vi vu suốt đời
chẳng mệt, này những vui buồn của năm tháng cạn khô có giống như tôi hay
không - cô đơn trong đêm và ngồi nguệch ngoạc những con chữ khát? Này
ai đó ơi, có biết rằng tôi đang muốn sẻ chia, muốn trò chuyện, muốn một
cái nắm tay thật ấm khi ngoài kia bóng tối bao trùm hết thảy?