Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Sáng Chớm Thu!



Sáng nay trời Sài Gòn bỗng nhiên trở lạnh, chạy xe trong làn gió dịu mát ban mai, nhìn bầu trời trong xanh vời vợi với nắng vàng ửng nhẹ trên những hàng cây mới chợt nhận ra rằng mùa đã sang Thu. Dẫu rằng ở nơi đây chỉ có hai mùa mưa nắng nhưng không khí chuyển mùa đôi khi vẫn bất chợt đong đầy, lắng đọng và thấm đẫm ở xung quanh, không chỉ trong làn nắng hanh vàng và ngọn gió trong lành dịu mát ban mai, không chỉ trong bầu trời lồng lộng sắc xanh trải ngút ngàn đến tận chân mây – sắc thái của mùa Thu dường như còn vương vất trên những xác lá vàng mới trở mình rơi nhẹ đêm qua, trên mình lá vẫn còn đọng lại những giọt sương khuya, cuốn cuốn bay bay theo làn gió nhẹ của bình minh, hương mùa Thu thấm đẫm khắp không gian, thoang thoảng đưa trong mùi hoa sữa nồng nàn khi những chùm hoa bé nhỏ xinh xinh một sớm nào bỗng nở bung cánh trắng, lả tả rơi đầy khắp lối đi, níu bước chân người bằng mùi hương hoa ngào ngạt, như nỗi vấn vương quyến luyến của hồn cây.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Nỗi Nhớ Mùa Trăng!



Đã rất lâu rồi hôm nay tôi mới lại đặt bút viết, viết lên những suy tư cảm nhận của mình về cuộc sống, về con người, về thiên nhiên và vạn vật ở xung quanh – những điều đơn sơ và bình dị, gần gũi và thân quen như hơi thở, như mạch nguồn cuộc sống trong mỗi con người.

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Màu Của Đêm

Đêm! Đêm tĩnh mịch và thật buồn! Đêm sâu hun hút và như không có điểm tận cùng. Ngồi một mình giữa lòng đêm, không gian xung quanh yên vắng đến lặng người – không tiếng gió lùa, không cả tiếng xào xạc của nhành cây quét nhẹ bên hiên nhà, không tiếng ì ầm của xe cộ hay những âm thanh của cuộc sống như thường ngày, vạn vật dường như đã ngủ say trong lòng đêm bất tận. 

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Cung Đường Xưa




Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím. Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Gót chân đôi khi đã mềm, gọi buồn cho mình nhớ tên!”
Sáng – không gian tĩnh mịch và mờ hơi sương, thành phố uể oải vươn mình thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Tiếng nhạc trầm buồn, nhẹ nhàng ở ngôi quán nhỏ bên đường theo gió ngân nga, vi vút, phủ đầy khắp không gian, làm dậy lên trong tôi nỗi cồn cào, day dứt và buồn mênh manh – như sắc trời xám ngắt ở ngoài kia. 

Mưa Tháng Sáu!


“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt, trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa…” Ai đó lạy trời mưa mong phong kín nẻo về, để níu giữ một chút tình mong manh, còn tôi, tôi yêu lắm nhưng cũng sợ lắm những ngày mưa rơi. Chiều nay Sài Gòn lại đổ mưa, những cơn mưa mùa Hạ – bất chợt đến, bất chợt đi – để cho lòng thảng thốt! Tự bao đời nay, những cơn mưa bao giờ cũng làm cho lòng người hoài cảm, và mềm đi trong nỗi xót xa, trong những suy tư, hoài niệm của cuộc đời...

Bất chợt Mùa Đông!

 

Mùa Đông đến, đến êm đềm và thật nhẹ nhàng với làn gió se lạnh vi vút lướt nhẹ qua hàng cây, với màu trời mờ mịt hơi sương – dù nắng đã lên nhưng dường như vẫn chẳng chịu tan. Mùa Đông đến với bầu trời tuyền một gam màu xám, những chiếc lá ngủ yên trên nhành cây khô chợt khẽ khàng trở mình thức giấc khi giọt sương đêm rớt nhẹ trên cành. Mùa Đông đến cho bầu không khí se lạnh tràn về, cho những cánh chim di trú xoãi cánh mải miết bay trên nền trời đi tìm chỗ trú Đông. 

Phiên Khúc Mưa!


Vẫn là những cơn mưa ào ào, xối xả như muốn rút cạn nguồn nước từ nền trời mờ đục, xa thăm thẳm... Vẫn là những tiếng sấm rền ì ầm, âm âm như vọng lại từ bến bờ nào xa xôi lắm... Vẫn là tiếng gió rít liên hồi, quơ đập xào xạc tàng cây đẫm nước trước hiên nhà, thảng hoặc một vài tia chớp lóe lên như muốn xé toạc nền trời... Vẫn là những âm sắc không thể nào thiếu, không trộn lẫn vào đâu được của một cơn mưa lớn đầu mùa...

Chia tay nhé Sài Gòn!



Đêm Sài Gòn lung linh và huyền ảo. Đêm Sài Gòn sống động, rực rỡ và đủ sắc màu. Người ta nói rất đúng, Sài Gòn là thành phố sống về đêm. Sau một ngày làm việc tất bật, khi màn đêm buông xuống cũng là lúc thành phố bừng sống dậy với muôn vàn thanh âm và sắc màu rực rỡ. Quán xá và các nhà hàng trở nên lung linh và huyền ảo hơn bao giờ hết với những panô quảng cáo, với những chùm đèn chói sáng và dòng người tấp nập ra vào. 

Chuyến Tàu Đêm


Con tàu chuyển bánh rồi từ từ tăng tốc lao nhanh về phía trước. Bỏ lại sau lưng cái tất bật mệt nhoài của thành phố trong những ngày giáp Tết. Bỏ lại sau lưng bao ánh mắt, nụ cười, những gương mặt bạn bè thân quen và một trời kỷ niệm. Sài Gòn của tôi đó – mỗi lúc một dần xa hơn theo vận tốc của con tàu… Bên ngoài khung cửa sổ, cảnh đồng quê trải dài ngút ngàn trước mắt, đẹp và bình yên đến lạ. Thấp thoáng đâu đó từ dưới những mái nhà một vài làn khói xanh lam mỏng mảnh bay lên. Từng  đàn chim chấp chới bay về tổ. Ở dãy núi phía xa xa, mặt trời đang dần lặn xuống, trước khi tắt còn cố hắt lên những tia sáng cuối cùng làm hừng sáng cả một góc trời. 

Cơn Mưa Xuân!


Sáng nay Sài Gòn chợt đổ mưa. Không phải là cơn mưa vội vã như trút nước làm người đi đường không kịp trở tay, cũng không phải là cơn mưa dầm dai dẳng như ở miền Trung. Chỉ là những hạt mưa phùn lất phất, bay bay cộng với những cơn gió nhè nhẹ của mùa xuân, không làm ướt đất nhưng đủ làm thấm lạnh hồn người. Tôi đi giữa phố, chạy vô định trên những con đường còn ướt sương đêm, để gió mơn man mái tóc và những hạt mưa lành lạnh phả nhè nhẹ trên gương mặt, nghe lòng chơi vơi…