“Tháng sáu trời mưa, trời
mưa không dứt, trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa…” Ai đó lạy trời mưa mong
phong kín nẻo về, để níu giữ một chút tình mong manh, còn tôi, tôi yêu lắm nhưng
cũng sợ lắm những ngày mưa rơi. Chiều nay Sài Gòn lại đổ mưa, những cơn mưa mùa
Hạ – bất chợt đến, bất chợt đi – để cho lòng thảng thốt! Tự bao đời nay, những
cơn mưa bao giờ cũng làm cho lòng người hoài cảm, và mềm đi trong nỗi xót xa,
trong những suy tư, hoài niệm của cuộc đời...
Lâu lắm rồi
tôi mới trở vào thăm căn nhà FB thân thương chứa đầy bao nhung nhớ,
với tiếng nói, câu cười, lời sẻ chia, đùa giỡn của bạn bè – hòa lẫn cùng nỗi
nhớ của riêng tôi. Và ngoài kia trời đang mưa tầm tã, tự hỏi lòng làm sao bôi
xóa, làm sao có thể quên đi những dấu ấn mà cuộc đời đã buông xuống trong tôi –
êm ái và nhẹ tênh như những giọt mưa đang rớt rơi, trắng xóa ở ngoài kia: “Có
khi mưa ngoài trời, là giọt nước mắt em, đã nương theo vào đời, làm từng nỗi ưu
phiền...”
“Ta không muốn
đóng đinh cuộc đời mình trên cây quá khứ, nhưng đôi lúc ta vẫn cần những ký ức,
cho dù buồn đau, để hành trang trên đường đời của ta ngoài những nụ cười, còn
có thêm những giọt nước mắt...” Đọc lại câu nói này của một người bạn tự nhiên
thấy sao mà đúng! Suy cho cùng thì cuộc đời của mỗi con người cũng tựa như là
một bản nhạc – bên cạnh nốt thăng bao giờ cũng có những nốt trầm. Với người
này, cuộc đời ấy có khi là một bản nhạc vui, với những nốt thăng trải dài như
vô tận, nhưng với người kia thì cuộc đời ấy có thể lại là một khúc nhạc buồn,
với những nốt trầm triền miên không dứt, như những đợt sóng trào “phủ lấp đời
nhau”…
Tôi đã sống,
đã đi qua, đã đứng ở bên kia con dốc của cuộc đời, ngoảnh lại sau lưng và trước
mặt – sao vẫn là một khoảng trống mênh mông, sâu hun hút và khó định hình –
chẳng biết đâu là bến và bờ nào để cho tôi ngơi nghỉ? Điều làm được thì bé như
hạt cát, ước mơ và những hoài vọng thì xa hun hút, như nỗi nhớ lặng thầm ở tận
cuối chân mây. Sức đã mỏi, tinh thần đã mệt và niềm tin đôi khi chỉ còn là một
dấu chấm hỏi ở trong lòng, sao có thể bước tiếp trên con dốc cuộc đời – cho hôm
nay và cho cả những ngày xa nữa ở mai sau? Thôi thì hãy cố tự nhủ lòng: “Ru đời
đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than, chân đi nằng nặng hoang mang, ta nghe
tịch lặng rơi nhanh, dưới khe im lìm…”
- Viết cho những
ngày mưa tháng 6/2012 -
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét