Mùa Đông đến đem theo những bản nhạc da diết buồn về một mùa Giáng sinh an lành, về một mùa tuyết trắng xa xưa, dù ở đây chẳng có hạt tuyết nào rơi nhưng cái lạnh của nó vẫn làm buốt giá lòng người khi những khúc nhạc Giáng sinh bất chợt ngân vang ở một quán nhỏ bên đường.
Đông
se sắt về theo áng mây
Hương
xưa ngày cũ vẫn tràn đầy
Thoảng
nghe trong gió hồn thu thảo
Tiếng buồn rơi rụng cuối chân mây…
Mùa Đông! Mùa Đông ôm choàng lấy vạn vật và muôn loài trong cái
lạnh hanh hao, trong nỗi buồn man mác cố hữu tự muôn đời: ‘‘Đêm đón Chúa Hài
Đồng trong máng cỏ, Ta đón Người từ muôn cõi xa xăm!’’.
Đêm Giáng sinh lang thang trong dòng xe cộ liên tục đổ về từ muôn
hướng, bất chợt tôi thấy mình lạc lõng, lạc lõng giữa không khí lễ hội bao bọc
ở xung quanh, lạc lõng giữa chốn đông người – như chiếc lá trôi ngược giữa dòng
nước mênh mông bạt ngàn những sóng... Bỗng nhiên lời bài hát “Hỏi người còn nhớ
đến ta?”của Hoàng Thi Thơ vang lên trong tôi quay quắt cùng nỗi nhớ: “Hỏi vì
sao đông buồn mưa tuôn lạnh giá, hỏi vì sao mây ngàn bỏ núi bay xa, hỏi vì sao
thu vàng mùa thu đổ lá, và hỏi tại sao thế giới đông người em chỉ thấy riêng
anh...”
Tôi đã đi qua bao mùa Đông trong cuộc đời, những mùa Đông xa xưa
của một thời niên thiếu, với gió bấc se lạnh bên hàng dừa phơ phất gió, những
buổi chiều ướt sũng mưa bên bếp lửa nhen vội lúc cuối ngày, và những mùa Đông
xa nhà với trống vắng ngập lòng của một thuở trên ghế giảng đường:
Tháng
Đông ta về mưa ướt phố
Cư
xá xanh xao ánh đèn vàng
Lòng
xưa, buổi cũ, chiều Đông xám
Nghe
đến muôn trùng tiếng dế than
(Hương Trà)
Mỗi năm mùa Đông lặng lẽ đến và nhường chỗ cho mùa Xuân theo trình
tự thời gian – đến êm đềm, thanh thoát và ra đi trong sự nhẹ nhàng khi thời
khắc giao mùa đã điểm – chẳng có ranh giới rõ rệt, chẳng có sự khác biệt đáng
kể nào. Chỉ biết rằng một sớm mai thức giấc, thấy trời dường như bỗng xanh hơn,
gió thổi hắt hiu nhè nhẹ kèm theo tiếng chim hót lảnh lót ở đầu cành, nắng
dường như bỗng vàng hơn trên những chồi cây mới ngày hôm qua còn ẩn sâu trong
nách lá, những nụ hoa sau một đêm ướp đẫm hơi sương đã kịp nở bung cánh biếc,
lộng lẫy đong đưa trong gió sớm, trước cảnh sắc mới lòng lúc ấy mới chợt ngẩn
ngơ: “Ồ mùa Xuân đã đến rồi sao!”, đơn giản thế thôi – như trời luôn song hành
cùng với đất, như bạn luôn có mặt quanh tôi, như anh luôn bên em trong cuộc đời
này.
Tôi viết về mùa Đông khi ngọn gió thời gian đã thổi bạt mùa Xuân về
tự bến bờ nào. Tôi viết về mùa Đông khi ngoài kia là nắng Hạ chói chang, cũng
đơn giản thế thôi – tôi viết về ngày hôm qua trong thời khắc của hôm nay – khi
cảm xúc bỗng dâng cao và bất chợt ùa về, khi bầu trời mùa Hạ một sớm nào đó
bỗng bất chợt mang đậm những sắc thái của một ngày Đông, khi sau phút lắng lòng
bỗng bất chợt da diết nhớ đến ánh mắt của một người, bất chợt như khi ai đó khẽ
khàng lướt ngang qua đời mình – chỉ là những phút giây bất chợt thế thôi, bất
chợt đến và bất chợt đi, để rồi biết rằng sau những phút giây ấy, lòng chẳng
bao giờ có thể bình yên, có thể nguôi quên – dù chỉ là những vui buồn bất chợt…
của một mùa Đông!
- Viết cho mùa Đông
2011 -
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét