Cuộc sống này dài quá, đôi lúc không
biết ngày mai ra sao và phải sống thế nào cho ngày mai. Nhưng cuộc sống này cũng ngắn ngủi quá
khiến đôi khi mọi người đi hết đời mà vẫn chưa kịp nhìn ra mình đã làm được những
gì. Và đôi lúc
cuộc sống khiến ta vội vã hơn, gấp gáp hơn để nắm giữ những gì mình có. Nhưng
có mấy ai hài lòng, mấy ai toại nguyện với chính mình?
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống Đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống Đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013
Viết cho giọt sương trên cánh hoa Mimosa
Anh hôm nay lại viết, viết cho một giọt sương long lanh trên cánh hoa
Mimosa Đà Lạt. Sao anh không viết cho em? Anh không thể, bởi anh đã mãi lặng
nhìn đôi mắt em, đôi mắt vời vợi của mặt nước hồ thu trong xanh, phản chiếu cả
bầu trời thăm thẳm, lãng đãng mây trắng trôi, lãng đãng một ánh nhìn bất chợt
mà nhuộm hồng, nhuộm tím cả hồn anh, biến anh thành cánh chim chấp chới trong
bầu trời - mắt em…
Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013
Nhắm Mắt!
Tôi nhắm mắt lại giữa một ngày mưa tầm tã và se
se lạnh. Thấy tiếng lách tách từ vô số những hạt nước bé tí teo giữa cái khoảng
không xám trắng vời vợi kia trút ào ạt xuống bề mặt xi măng của góc phố nhỏ có
hàng cây xơ xác đứng nép vào nhau với những cành lá khẳng khiu oằn xuống rũ
rượi phía bên kia đường, thật lạ khi thứ nhịp điệu đều đặn kia lại dễ dàng thấm
sâu vào trong tôi đến như thế, ngấm dần từ tốn như một cơn mưa ngâu rả rích
giữa những ngày dài tháng 7 vậy.
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Tôi Phải Để Cho Anh Ra Đi!
“Xin lỗi em, anh không nhớ rõ lắm!” -
Những lời nói của anh làm nhức nhối và tan nát trái tim tôi. Mới tuần trước,
chúng tôi đã cùng ngồi bên nhau ngắm mặt trời lặn, anh đã nhẹ nhàng an ủi khi
nghe tôi kể rằng tôi và người bạn thân nhất đã không còn chơi với nhau... Nhưng
tối nay, tâm trí anh dường như đang ở đâu đâu và anh đã không thể nhớ đến buổi
tối đặc biệt đó của hai chúng tôi. “Sao anh ấy lại có vẻ xa cách và đau khổ đến
thế nhỉ?” – tôi tự nhủ.
Những Dòng Nhật Ký Cuối Cùng!
Trời đã mưa được hơn một tuần. Mưa tầm tã khiến bầu trời lúc nào
cũng ảm đạm. Em gọi điện cho tôi và nói rằng em đang đến. Đây là lần thứ ba trong
tuần em tới gặp tôi. Trên đường đến chỗ hẹn, tôi cứ nghĩ về lời xin lỗi của em
và lý do em đã đến đây. Em đứng đó một mình, tay cầm chiếc dù màu đỏ. Trời mưa,
và em đang run lẩy bẩy. Trông em thật yếu ớt, mỏng manh dưới cơn mưa tầm tã. Em
mặc không đủ giữ ấm cho mình.
Taps - Giai điệu của Tình yêu
Đối
với các chiến sĩ trong thời chiến thì đêm là thời khắc quý nhất trong ngày vì
đó là lúc họ thật sự thoát khỏi những ám ảnh kinh hoàng sau một ngày dài chinh
chiến: tiếng súng nổ không ngừng, tiếng rên la thảm thiết của những người lính
bị thương, những khoảnh khắc đứng dưới bóng tử thần và rùng mình nhận ra rằng
ranh giới giữa sự sống và cái chết dường như không tồn tại. Giờ đây, khi chiến
trường đẫm máu đã thôi gầm gừ và nằm gọn trong bàn tay của bóng tối – yên ắng,
tĩnh mịch – cũng là lúc các chiến sĩ được nghỉ ngơi đôi chút. Họ tận dụng những
giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi ấy để rít một điếu thuốc, chuyện trò đôi ba câu với
nhau hay chỉ đơn thuần là ngắm nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh trăng.
Ngụ Ngôn Về Những Giọt Nước Mắt
Cô vẫy đôi cánh trong suốt, nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai
ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô, không hắt bóng xuống mặt đất. Cô
bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát, vàng ươm, những bãi biển đầy người, đầy
màu sắc và tiếng động, những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cỏ cây, những
dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại, những thành phố
với những con đường thẳng tắp, vuông góc như bàn cờ, đầy những tòa nhà cao
tầng, nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được.
Cảm ơn anh vì đã cho em cảm giác yêu một lần nữa!
Lại một đêm em trằn trọc băn khoăn,
lại một đêm nước mắt em rơi ướt gối vì nỗi nhớ anh lại khắc khoải trào dâng,
lại một đêm như những đêm trắng khác… Em biết yêu anh là em đã sai rồi nhưng
sao em không thể ngăn nổi trái tim mình, lý trí bảo em phải xa rời anh, ngay
lập tức và càng nhanh càng tốt nhưng sao em mềm yếu đến thế?
Chuyện Xưa!
Đừng cao thượng thế được không anh?
Cảm ơn anh, người con trai cao thượng nhưng sự cao thượng ấy
đang giết chết tình yêu của em anh biết không? Em đã từng yêu lắm lòng bao dung của anh, từng nghĩ rằng
trên thế giới này chỉ có anh là vị tha đến thế. Anh độ lượng đón em vào lòng
sau bao nhiêu những vấp ngã cuộc đời, sau những vết thương dài quá khứ tưởng chừng
đã không thể đứng lên...
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012
Em Cần Một Điểm Tựa!
Người con gái mạnh mẽ trong em đã biết “lạnh” khi thiếu anh, yếu mềm khi không có anh bên cạnh. Khi em buồn, khi muốn được khóc thật to, em ước có anh ở bên. Em sẽ
trút nỗi bực dọc, những khó chịu âm ỉ trong lòng, để em dựa vào vai anh
mà khóc cho thỏa, cho cạn nỗi buồn, cho vơi đi những ấm ức…
Hạc Giấy
Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng
biết bao nhiêu chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp một ngàn con hạc giấy
để tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công
ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi
cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh
nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng.
Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



