Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Cảm ơn anh vì đã cho em cảm giác yêu một lần nữa!



Lại một đêm em trằn trọc băn khoăn, lại một đêm nước mắt em rơi ướt gối vì nỗi nhớ anh lại khắc khoải trào dâng, lại một đêm như những đêm trắng khác… Em biết yêu anh là em đã sai rồi nhưng sao em không thể ngăn nổi trái tim mình, lý trí bảo em phải xa rời anh, ngay lập tức và càng nhanh càng tốt nhưng sao em mềm yếu đến thế?

Anh bước vào cuộc đời em như một làn gió mát lành xoa dịu trái tim tưởng chừng đã lành vết thương sau những năm nhìn cuộc sống thờ ơ, lạnh lùng. Từng nghĩ rằng sẽ chẳng có thể có một ai làm mình đau đớn trong tình cảm được nữa, từng nghĩ mình có thể tự tin đứng bên ngoài những cám dỗ rất đời thường, từng tự hứa với lòng sẽ không bao giờ dành hết tình cảm cho một người đàn ông nào nữa, phải ích kỷ để giữ lại một chút riêng cho bản thân mình, và lẽ ra em đã làm tốt được điều đó.

Lỗi tại em, em như một cành cây khô lâu ngày gặp được một cơn mưa thu mát mẻ nên đã vội vàng chìm đắm trong cơn mưa ấy để mong được hồi sinh, những mong được cơn mưa ấy xoa dịu đi những vết thương lòng thi thoảng vẫn nhói buốt. Nhưng không ngờ cơn mưa định mệnh ấy chỉ làm em khát thêm và không biết bao lần em tự nhủ với lòng mình phải chạy trốn khỏi cơn mưa ấy để trở về với thực tế, về với một cuộc sống mà em đã và đang cố gắng để an phận trong suốt những năm qua.

Anh yêu à, anh có biết không, em yêu anh biết nhường nào, khi mới quen chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại có thể dành cho anh nhiều tình cảm đến thế. Dù sau này mình không thể cùng nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình những hình ảnh về anh. Anh có nhớ lời em từng nói với anh: “Cho dù sau này có chuyện gì xảy ra đi nữa thì anh hãy nhớ rằng em sẽ mãi yêu anh”, bây giờ và sau này sẽ luôn luôn là như vậy, vì em biết dù có cố gắng đến đâu em cũng sẽ không thể quên được anh, người đã bước vào đời và mang lại cho em cảm giác yêu một lần nữa.

Tối nay em cô đơn quá, nỗi nhớ anh cứ da diết trào dâng, ước gì người ta có thể uống thật say một lần để rồi sáng mai thức dậy sẽ quên đi tất cả. Nhưng em sẽ không làm như vậy nữa đâu, vì em biết rằng khi say em sẽ lại nhớ anh nhiều hơn, cảm giác này em đã trải qua một lần rồi, lúc đó thân xác em say nhưng tâm hồn em tỉnh hơn bao giờ hết. Em chỉ biết nhớ tới anh trong nước mắt và tuyệt vọng, bất lực và đau đớn, lúc đó anh đang ở cách xa em hàng ngàn cây số. Em sợ cảm giác này lắm, rất sợ! Ước gì giờ này anh đang ở bên em – như hôm nào, ước gì em được ôm anh trong vòng tay siết chặt của mình, ước gì “mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai”...

Em nhớ những lúc em được ở trong vòng tay ấm áp của anh, nhớ những nụ hôn ngọt ngào, nhớ cả mái tóc đã điểm những sợi bạc của anh. Và hơn bao giờ hết, em nhớ đôi mắt anh, đôi mắt biết nói chứa chan bao nỗi niềm tâm sự, em có thể cảm nhận được nỗi đau của anh khi em nhìn vào đôi mắt ấy. Em thương anh quặn thắt cả tâm hồn. Em dần phát hiện ra sau vẻ bề ngoài lạnh lùng và cứng rắn của anh là một trái tim tinh tế và tràn đầy cảm xúc, vậy mà bây giờ em không thể ở bên để sẻ chia với anh nữa rồi. Em nhớ tất cả những gì liên quan đến anh, nhớ khuôn mặt thân thương của anh, nhớ tiếng cười ấm áp của anh, nhớ ánh mắt nheo nheo cười mỗi khi nhìn em. Nhớ và nhớ nhiều lắm anh có biết không? Em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ, cho vơi đi những khát khao ở trong lòng, cho vơi đi niềm yêu như cháy bỏng, cho nỗi nhớ anh đang ngập tràn ở trong tim. 

Em không thể ngăn được dòng cảm xúc đêm nay, chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh để được nghe giọng nói ấm áp của anh, mà không thể… Những ngày qua em đã cố gắng để cân bằng lại cuộc sống của mình - một cuộc sống không có anh và em ngỡ đã làm được rất tốt nhưng rồi em phát hiện ra, em đã không thể..., em biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm!

Em nhớ anh đã từng bảo em rằng: “Hãy làm theo những gì con tim em mách bảo, vì khi tim chết là người cũng sẽ chết!”. Bây giờ anh với em đã xa hút một tầm tay, định mệnh đã cho mình gặp gỡ nhưng lại trớ trêu không cho mình trọn vẹn 2 chữ “duyên nợ”. Trong cuộc đời này được yêu anh, được nói lên những lời yêu thương với anh, như vậy là mãn nguyện rồi! Em sẽ chôn chặt kỷ niệm, chôn chặt tình yêu anh trong sâu thẳm trái tim mình. Em sẽ luôn lưu giữ những ký ức về anh, về một người đàn ông hết sức đặc biệt của đời em, người đã dừng chân bên đời, mang lại cho em niềm vui và những nụ cười không ngớt, người đã làm cho con tim bé nhỏ của em hồi sinh, rung lên những nhịp đập thổn thức và ngập tràn những yêu thương. Em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh mặc dù những yêu thương ấy quá đỗi mong manh. Cám ơn anh vì đã cho em biết yêu thêm một lần nữa - tình yêu duy nhất và miên viễn ở trong cuộc đời em!

(Hãy Nói Những Lời Yêu Thương)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét