Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Chuyến Tàu Đêm


Con tàu chuyển bánh rồi từ từ tăng tốc lao nhanh về phía trước. Bỏ lại sau lưng cái tất bật mệt nhoài của thành phố trong những ngày giáp Tết. Bỏ lại sau lưng bao ánh mắt, nụ cười, những gương mặt bạn bè thân quen và một trời kỷ niệm. Sài Gòn của tôi đó – mỗi lúc một dần xa hơn theo vận tốc của con tàu… Bên ngoài khung cửa sổ, cảnh đồng quê trải dài ngút ngàn trước mắt, đẹp và bình yên đến lạ. Thấp thoáng đâu đó từ dưới những mái nhà một vài làn khói xanh lam mỏng mảnh bay lên. Từng  đàn chim chấp chới bay về tổ. Ở dãy núi phía xa xa, mặt trời đang dần lặn xuống, trước khi tắt còn cố hắt lên những tia sáng cuối cùng làm hừng sáng cả một góc trời. 

Cảnh vật ấy chợt gợi cho tôi nhớ đến câu thơ trong bài “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu:
"Quê hương khuất bóng hoàng hôn.
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”

Tôi yêu làm sao cảnh trời chiều. Một vẻ đẹp bình dị và mộc mạc đến nao lòng! Khi xa quê hương, lòng người thường hay hoài niệm và nhớ nhiều đến cảnh hoàng hôn, có lẽ bởi nó gợi nhớ nhiều đến kỷ niệm, đến những chia ly và mất mát. Và trên hết nó gợi nhớ đến sự bình an – phút yên ả sau một ngày làm việc mệt nhoài, phút sum họp trong bữa cơm gia đình đầm ấm bên người thân…

Đêm đã buông xuống tự lúc nào. Màn đêm như một tấm màn nhung khổng lồ và mịn màng phủ chụp lên mọi vật. Mặc những suy tư, trăn trở, mặc những vui cười của hành khách, con tàu vẫn xé gió lao đi vùn vụt trong đêm. Thấp thoáng hai bên đường, ẩn hiện sau những tàn cây vọng lại tiếng cười nói lao xao và ánh lửa bập bùng. Ồ phải rồi, mọi người đang nấu bánh chưng. Tết đã cận kề rồi mà! Đã lâu lắm rồi, nay tôi mới lại nhìn thấy ngọn lửa của bếp than hồng. Và dường như tôi đã quên mất cảm giác này. Cái cảm giác nôn nao, hồi hộp khi nhìn mẹ bỏ từng chiếc bánh chưng vào chiếc nồi lớn đặt trước sân nhà. Cái cảm giác lâng lâng, vui mừng khôn tả khi nhìn ánh lửa tí tách reo vui quanh nồi bánh, thoáng chốc đâu đó lại rộn lên tiếng pháo râm ran. Đứa trẻ là tôi lúc ấy yêu thích biết bao cảm giác này và vì thế lòng luôn nôn nao mong chờ ngày Tết đến… Thoáng chốc đó mà đã hơn hai chục năm rồi. Tôi đã đi qua 2/3 cuộc đời, đã phung phí một thời tuổi trẻ, đã nếm trải những “hỉ, nộ, ái, ố” của kiếp người và giờ đây đang ở bên kia con dốc với 1/3 cuộc đời còn lại, tất cả rồi cũng sẽ trôi nhanh như gió thoảng mà thôi! Biết là vậy nhưng vẫn cám ơn người, cám ơn đời vì đã cho tôi những điều mà mình đang có ngày hôm nay:


"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương” 
                                                      (Khalil Gibran)

… Tôi trở về Nha Trang vào một ngày gió lộng. Gió rượt đuổi, vờn giỡn nhau quanh các con phố. Gió thổi tung tóc và quần áo của người đi đường. Gió khua cành cây ầm ầm trên mái ngói và luồn rít qua khe cửa. Mẹ mặc chiếc áo len dày, choàng khăn quanh cổ, ngồi trước sân húng hắng ho: “Tết năm nào Trời chẳng lạnh như vầy hả con!”. Phải rồi! Tôi đã quen với Sài Gòn sớm nắng chiều mưa, đã quen với vòng quay hối hả mà buổi đầu đã làm tôi choáng ngợp. Những điều bình dị đơn sơ của quê nhà lại phút nhớ, phút quên…

Cây mai trong vườn đã chúm chím những nụ hoa xinh, hứa hẹn một mùa vàng rực rỡ. Những chồi non căng tràn sức sống, vươn mình trồi lên từ nách lá rung rinh nhẹ đón ánh nắng xuân. Lòng tôi chợt bồi hồi, ký ức của năm tháng xa xưa bỗng ùa về ngập tràn trong tâm thức… Đang mơ màng, tôi chợt giật mình tỉnh giấc. Tiếng pháo nổ đì đùng lúc xa, lúc gần rồi rền vang tứ phía. Giao thừa đến rồi! Tôi vùng bật dậy, chạy ra sân. Ba và anh Hai đang lui hui treo dãy pháo vào cánh cổng trước sân nhà, mẹ và chị Ba tranh thủ quét lại cái sân lần cuối rồi đi tìm mồi lửa. Tôi và đám bạn đồng trang lứa ở những nhà kế bên, háo hức đưa mắt nhìn rồi giang tay bịt chặt hai tai chờ mồi lửa lóe lên. “Đùng, đùng, đùng… Đoàng!” Tiếng pháo giòn giã xóe toạc màn đêm, tiễn biệt năm cũ, gieo vào lòng người niềm tin vào ngày mai tươi mới. Xung quanh rền vang tiếng pháo, bốn phương trời rực lên sắc hồng. Tôi chạy ra vườn, đến bên gốc mai, tìm hái những nụ mầm xuân, lòng thầm nguyện ước - những mơ ước tinh khôi và tươi nguyên như sắc xuân hồng… 

Những tháng năm ấy giờ đã quá xa xôi! Ba và anh Hai đã rủ nhau cùng về bên kia núi. Mẹ thì tuổi ngày mỗi chất chồng, tôi còn được cùng Người hưởng bao mùa xuân nữa hay lại bỏ Người ra đi khi mái tóc đã pha sương? Mùa xuân này con còn ở bên mẹ, hãy cùng con đón một mùa xuân mới – mùa xuân của lòng thành và chan chứa yêu thương, mẹ nhé! 
- Xuân 2011 -

Tạ ơn Mẹ đã cho con hơi thở & trái tim nhân ái để làm người
Tạ ơn Cha đã cho con nhìn thấy núi rất cao & biển rất tuyệt vời!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét