Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Chia tay nhé Sài Gòn!



Đêm Sài Gòn lung linh và huyền ảo. Đêm Sài Gòn sống động, rực rỡ và đủ sắc màu. Người ta nói rất đúng, Sài Gòn là thành phố sống về đêm. Sau một ngày làm việc tất bật, khi màn đêm buông xuống cũng là lúc thành phố bừng sống dậy với muôn vàn thanh âm và sắc màu rực rỡ. Quán xá và các nhà hàng trở nên lung linh và huyền ảo hơn bao giờ hết với những panô quảng cáo, với những chùm đèn chói sáng và dòng người tấp nập ra vào. 

Ở các khu giải trí, quán cà phê hay vũ trường, tiếng nhạc phát ra khi thì chát chúa, nhức nhối, lúc lại du dương, êm dịu và bềnh bồng như mây như khói. Người Sài Gòn tỏa ra đường vì nhiều lý do, bằng nhiều loại phương tiện và chưng diện cũng theo nhiều phong cách khác nhau, từ trẻ trung hiện đại, quý phái sang trọng, nền nã nhu mì đến lố lăng phá cách. Tất cả tạo nên một Sài Gòn về đêm đa dạng, sang trọng nhưng cũng vô cùng phức tạp. 

Nhưng tất cả những điều đó chỉ là bề nổi, như lớp sóng trên cùng của một dòng sông bởi vì đằng sau tất cả sự hào nhoáng ấy, đằng sau sự cao sang mang dáng dấp quý tộc ấy của Sài Gòn, tôi vẫn thấy ẩn hiện bóng dáng của những thân phận khốn cùng – một bà mẹ kẽo kẹt đôi quanh gánh, gương mặt hằn lên nét nhọc nhằn, lầm lũi lê bước vào con hẻm nhỏ; một cậu bé trong trang phục học sinh bạc màu, trên tay cầm món tiền ít ỏi, lúng túng nhìn tôi bằng ánh mắt ngượng ngùng: “Cô ơi, cô chọn giúp con một món quà đi cô. Con chỉ có nhiêu đây thôi. Hôm nay là sinh nhật mẹ con!”; một cụ già mái tóc bạc trắng như mây, ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” vẫn phải lặn lội trong dòng đời để kiếm kế sinh nhai, run run chìa ra trước mặt tôi xấp vé số. Tôi chợt thấy hổ thẹn và chạnh lòng khi cụ từ chối món tiền biếu của tôi bằng nụ cười buồn: “Cám ơn con, con thương thì mua giúp cho cụ vài tờ vé số, cụ chỉ bán vé số thôi!” Phải, tôi đã gặp những thân phận ấy giữa lòng Sài Gòn, những con người có số phận không may nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng, chấp nhận sự cơ cực để mưu sinh, không ngửa bàn tay để cầu xin lòng thương hại của người đời. Những thân phận sống ở lớp tận cùng của dòng sông nhưng không để cho rong rêu phủ lên tâm hồn mình…
Hòa lẫn vào dòng xe cộ đang không ngừng tuôn chảy, tôi vừa đi vừa ngắm phố phường về đêm, thả cho tâm trí miên man trôi trong dòng suy tưởng. Tôi vừa trở về từ một cuộc chia tay. Các bạn tôi đã mỗi người đi về một hướng, với những tâm tư và nỗi niềm riêng tràn ngập trong tim. Chúng tôi vừa đưa tiễn gia đình một người bạn đến với vùng đất mới – nơi hứa hẹn một tương lai tươi sáng nhưng cũng đầy bỡ ngỡ, âu lo. Không ai nói với ai lời nào nhưng trong lòng mỗi người đều  trào dâng niềm xúc động sâu sa khi đứng nhìn gia đình bạn xếp hàng làm thủ tục. Tôi nhìn các bạn mình và thấy sao quá đỗi thân thương. Đúng như anh Liệu đã nói, trước khi đến với diễn đàn, chúng tôi chỉ là những người xa lạ, không hề quen biết nhau, thế mà giờ đây lại bịn rịn không rời trong giờ phút chia xa. Nhìn Lily bên xe hành lý, lòng tôi bỗng bùi ngùi, vừa thương vừa mừng cho chị. Không biết ở phương trời xa kia anh chị sẽ bắt đầu cuộc sống mới như thế nào. “Cái mất đi là những điều trước mắt, cái đạt được thì còn ở rất xa xôi nhưng hãy tin rằng cái đạt được sẽ lớn hơn cái mất đi rất nhiều”, hy vọng những lời chia sẻ của anh Lightwind sẽ sớm thành sự thật. Với tôi Lily luôn là một người chị chân tình và cởi mở, chị và Trang Dung đã để lại trong lòng tôi những dấu ấn khó quên. Mỗi lần gặp nhau, tình cảm quý mến và quyến luyến của hai người bạn ấy đã làm cho tôi thấy lòng thật ấm áp, những kỷ niệm ấy đã lưu dấu trong tôi và không gì có thể xóa nhòa được. 
Như nhiều người, tôi biết và đến với diễn đàn Xuất Nhập Cảnh một cách tình cờ và hết sức ngẫu nhiên. Là mạng xã hội ảo nhưng những con người ở đây lại hết sức thật, gần gũi và chan chứa tình người. Không biết tự lúc nào, tôi đã xem diễn đàn như mái ấm của mình và thường tìm về cả khi vui lẫn những khi buồn. Từ nhiều phương trời, từ nhiều hoàn cảnh khác nhau chúng tôi đến, gặp gỡ, trò chuyện và giúp đỡ lẫn nhau bằng sự vô tư, bằng cái tình của tấm lòng mà không đòi hỏi bất cứ một sự đền đáp nào - như một việc cần làm và phải làm - cái tình mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết: “Sống trên đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” Người đi trước giúp người đi sau và cứ thế, ân tình nối tiếp những ân tình, như lớp sóng này tiếp nối lớp sóng kia. Tình cảm ấy quả là điều đáng quý, nó như ngọn lửa hồng sưởi ấm cõi lòng để ta chống chọi với cuộc sống đời thường vốn đầy ắp những niềm đau, lo toan và cực nhọc…
Gia đình XNC của chúng ta giờ đây dường như đã phân ra thành “hai mặt trận” – phía những người ra đi và phía những người còn ở lại VN. Ở hải ngoại, chúng ta có anh Hongtran, anh Hungviet, anh Thangtran, anh Lieuvh, anh Thanhnv, anh Tamchi, anh Yman, anh Lightwind, chị Linda, tuongvan, anh Phuthohoa, anh Yenbui54… và những người vừa đặt chân lên vùng đất mới – anh Thành, anh Quaidan, chị Lily, anh Hoàng Mẫu, Trang Dung, Bình minh… – họ là thế hệ đầu tiên đã thắp lên và giúp giữ cho ngọn lửa của XNC luôn cháy sáng để tiếp tục soi đường cho thế hệ kế tiếp nối bước. Do cuộc sống mưu sinh và sự chênh lệch về múi giờ, nhiều anh chị đã không thể thường xuyên đến với diễn đàn để tư vấn như khi còn ở VN, nhưng trên hết tấm lòng của các anh chị lúc nào cũng hướng về diễn đàn và luôn ở bên chúng ta như một sự động viên âm thầm và lặng lẽ. Thay mặt gia đình Xuất Nhập Cảnh, xin được gửi đến các anh chị lời tri ân và lòng biết ơn sâu sắc nhất bởi nhờ sự nhiệt huyết này mà diễn đàn của chúng ta mới ngày một phát triển và có được chỗ đứng như ngày hôm nay. 
Đêm nay chúng tôi có mặt ở phi trường để tiễn đưa gia đình anh Quaidan, tiếp theo là anh Hoàng Mẫu, rồi Bình Minh và Trang Dung. Sau đó là những ai nữa nhỉ? Các bạn tôi - những người bạn mà tôi may mắn được gặp gỡ và quen thân trên diễn đàn - đã lần lượt ra đi, để lại nơi này cả khung trời kỷ niệm với biết bao người thân và bè bạn nhớ thương trông ngóng. Khép lại rồi những dấu yêu xưa cũ, khép lại rồi những tháng ngày đượm nồng tình thân của những buổi offline:  
“Ta sắp đi xa bạn biết không?
Sài Gòn mưa nắng thoảng hương nồng.
Đường xưa lối cũ còn in bóng
Ao ước cùng ai được ruổi rong”.
                     (Ta sắp đi xa – Quaidan)
Những phút giây thân mật của các buổi giao lưu ấy với người đi xa giờ đây sẽ mãi mãi là kỷ niệm, để trong những tháng ngày bôn ba nơi xứ người, khi nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương và bạn bè xưa cũ bừng trỗi dậy, ta lại lắng hồn mình tìm về để cho những kỷ niệm ấy thắp lên trong ta ngọn lửa sưởi ấm cõi lòng người xa xứ. Người ra đi và người ở lại ai buồn hơn ai nhỉ, có lẽ cả hai đều chất chứa trong lòng những nỗi niềm riêng:  
“Người đi lòng nặng trĩu
Người đi sầu đơn côi
Hành trang đời vẫn thiếu
Một phương trời xa xôi.
Chia tay người ở lại
Rơi giọt đắng trên môi
Men còn chưa cạn hết
Mà như đã say rồi”
                           (Langvuon)
Tôi đưa mắt hướng lên bầu trời đêm, một chiếc phi cơ đang khuất xa dần trong tầng mây trắng, để lại phía sau làn khói mỏng manh như dải lụa mềm lửng lơ bay giữa nền trời. Bạn bè tôi, từng người, từng người một đã lần lượt ra đi trên những chuyến bay như thế. Xin chúc cho tất cả các bạn – những người đã ra đi và những người sắp ra đi – có một cuộc sống bình an, hạnh phúc và thành công nơi xứ người. Và đừng quên ngôi nhà xưa – mái ấm XNC luôn mở rộng vòng tay chào đón khi các bạn tìm về!
(Viết cho diễn đàn XNC -  Mùa xuân 2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét