“Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa như cát biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi
Như mây như mưa như cát biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi
Có những niềm riêng lệ vương khoé mắt
Như cây sau mưa lóng lánh giọt sầu
Có những niềm riêng làm tim thổn thức
Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười…”
Như cây sau mưa lóng lánh giọt sầu
Có những niềm riêng làm tim thổn thức
Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười…”
Tôi nhìn ra tôi, cô lẻ, ngơ ngác và mỏi mòn. Tôi nhìn ra tôi, một mình,
phải chăng đã già nua, cũ kỹ? Này
đóa hoa thường xuân mướt lạnh trong đêm, này ngọn gió vi vu suốt đời
chẳng mệt, này những vui buồn của năm tháng cạn khô có giống như tôi hay
không - cô đơn trong đêm và ngồi nguệch ngoạc những con chữ khát? Này
ai đó ơi, có biết rằng tôi đang muốn sẻ chia, muốn trò chuyện, muốn một
cái nắm tay thật ấm khi ngoài kia bóng tối bao trùm hết thảy?
Đó
là những ngày sầu đông co ro nơi dốc gió, run rút heo may, răng rắc mưa
bụi. Đó là những ngày lạnh lẽo, tôi mơ cho mình những ngày rực nắng,
hát ca. Là những ngày mệt mỏi, cũ xèm sợi tóc, tôi muốn phơi bạc tuềnh
toàng những nỗi niềm dồn nén trong tôi. Nhưng không có ai cả. Chỉ có đêm
vần vũ những con gió mải miết lang thang. Chỉ có những niềm riêng dội
lên rồi khoét sâu vào nỗi cô độc.
Cuộc
đời vẫn chỉ một mình tôi. Ngu ngơ!!! Và rồi niềm vui thoáng qua, nỗi
buồn ở lại, tôi đã quen thuộc với những ngày bầu trời chỉ một sắc hư
không. Rất lâu rồi tôi không chiêm bao để mơ cho mình những ngày ngập
tràn bóng nắng. Rất lâu rồi, tôi chỉ ngóng chờ một mình, “bình yên như
kiếp đá” rêu mòn.
Có
ai đâu để tôi yêu thương và trách móc. Có ai đâu để lòng như những
thanh âm, lúc trầm, lúc bổng. Có ai đâu để nghe tôi giãi bày, sẻ chia.
Vả lại, làm sao có thể nói hết những niềm riêng trong cuộc đời này?
“Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi
Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời
Ôi nỗi sầu buồn chất ngất
Như một ngày, như mọi ngày,
Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời
Ôi nỗi sầu buồn chất ngất
Như một ngày, như mọi ngày,
như vạn ngày không thấy đổi thay…”
Này
niềm riêng như nước vẫn đầy vơi, này nỗi sầu buồn chất ngất, này những
cô đơn gần như hơi thở, những nốt nhạc hoà vào đêm, cay xè, mặn chát. Có
phải cuộc đời này rộng lớn quá nên người ta chẳng thể chạm vào nhau dẫu
đơn giản chỉ là những nỗi buồn nho nhoi? Có phải cuộc đời này rộng lớn
quá nên dẫu chạm vào nhau rồi vẫn không thể đi hết được những nỗi niềm
trong nhau? Hay lòng người quá nhiều trắc ẩn, quá nhiều ưu tư? Hay vì
cuộc sống vốn thế, cô đơn như một phần của nhân mệnh?
Rộng
rãi những tháng năm, tôi đi về con đường mòn tê lối cũ. Con đường không
ai, bụi đường hoe mắt. Con đường bàng bạc dấu chân ai. Có những niềm
riêng qua rồi, không muốn nhớ, không muốn xót xa. Có những niềm riêng
một đời im lìm mãi mãi, chẳng thể giãi bày. Lại có những niềm riêng vẫn
bỏng cháy ước muốn một ngày được nói ra, thảnh thơi…
“Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ
Như sao tâm tư cứ luôn mộng mơ
Có những niềm riêng gần như hơi thở
Nuôi ta cô đơn, nuôi ta đợi chờ
Như sao tâm tư cứ luôn mộng mơ
Có những niềm riêng gần như hơi thở
Nuôi ta cô đơn, nuôi ta đợi chờ
Có những niềm riêng một đời giấu kín
Như rêu như rong đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi…”
Như rêu như rong đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi…”
Tự
nhiên hoảng sợ khi nghĩ tới một lúc nào đó, mình tỉnh dậy, soi gương và
thấy tóc bạc trắng. Tự nhiên giật mình khi tưởng tượng vào một buổi
sáng nào đó, toàn thân mê mệt, nhìn ra kia không thấy mặt trời, "không
thấy loài người nói tiếng yêu thương." Tự nhiên ngậm ngùi, nuối tiếc vì
vẫn có những niềm riêng một đời câm nín, chưa nói cùng ai khi từng phút
giây trôi qua, thời gian vỡ vụn vỡ...
Này
cuộc đời đa mang ơi, ta vẫn chưa sống trọn vẹn những tháng năm này. Này
mặt trời cuồng nộ tim tôi ơi, tôi vẫn mong có một ngày đứng đối diện
với người và hát ca cùng đồng loại.
Này
những người tôi yêu thương ơi, tôi vẫn yêu, vẫn thương tất cả. Và người
ơi, tôi vẫn yêu người dẫu thân tôi đã mệt mỏi kiếp này. Tin yêu là có
thật, này những niềm riêng kia ơi, tôi vẫn mong có một ngày được nói
hết…
Chỉ
cần chạm thêm một chút vào nhau nữa thôi, những niềm riêng héo mòn kia
sẽ trở thành những niềm chung hạnh phúc. Chỉ cần nhích dần về phía nhau
thêm một chút, một chút nữa thôi thì thế giới này sẽ vơi bớt cô đơn.
Chỉ cần một chút nữa thôi!
(DM)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét