Đêm!
Đêm tĩnh mịch và thật buồn! Đêm sâu hun hút và như không có điểm tận cùng. Ngồi
một mình giữa lòng đêm, không gian xung quanh yên vắng đến lặng người – không
tiếng gió lùa, không cả tiếng xào xạc của nhành cây quét nhẹ bên hiên nhà,
không tiếng ì ầm của xe cộ hay những âm thanh của cuộc sống như thường ngày,
vạn vật dường như đã ngủ say trong lòng đêm bất tận.
Đêm có màu gì nhỉ, đêm thật sự có sắc màu không? Đã bao lần rồi tôi tự hỏi mình câu hỏi ấy và những lúc yên lặng một mình trong đêm, những khi âm thanh của ngày chùng xuống thật thấp, nhường chỗ cho sự yên ắng tĩnh mịch của bóng tối ken đặc ở xung quanh, tôi thật sự tin rằng đêm có sắc màu – những sắc màu lung linh, huyền ảo và đa dạng chứ không đơn thuần chỉ là một màu đen u buồn và ảm đạm như lâu nay người ta vẫn nghĩ và vẫn gán cho màn đêm...
Đêm có màu của bình yên, của tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng bên hàng dừa phơ phất gió, của tiếng mái chèo khua nước ở ven sông và ánh đèn soi loang loáng quét trên tường nhà tạo thành từng mảng sáng tối lung linh. Hình ảnh và những âm thanh ấy đã một thời song hành cùng với tuổi thơ tôi, trở thành ký ức thân quen, thành nỗi nhớ in sâu ở trong hồn. Có lần về thăm nhà, nằm nghe tiếng sóng vỗ rì rào và những âm thanh vọng lại trên sông, tôi bỗng thấy như thiêu thiếu một cái gì đó, một điều gì đó mơ hồ trong xa xôi, sâu thẳm và rồi tôi chợt nhớ đến âm thanh của tiếng mái chèo nhịp nhàng khua nước, của tiếng gõ đập chan chát bên mạn thuyền của những người soi đêm, cái nghề xưa cũ ngày nào ấy không hiểu sao mấy năm sau này bỗng tự nhiên biến mất, làm mất đi một hình ảnh đẹp, một ký ức, một nỗi nhớ vốn rất đỗi thân quen của quê nhà…
Đêm có màu của tình yêu thương, của lời ru ngọt ngào thoảng đưa bên cánh võng, của bàn tay mẹ dịu dàng đặt nhẹ lên trán tôi chiếc khăn mát lạnh giữa đêm hè oi bức để làm dịu đi cơn sốt của những ngày thơ ấu xa xưa. Và khi tôi đã lớn khôn, bàn tay ấy vẫn lặng lẽ áp nhẹ lên trán tôi những đêm khuya mỗi khi tôi trở bệnh, mỗi khi tôi về thăm nhà. Trong cái nhìn của mẹ, tôi biết mình mãi còn thơ dại, mãi còn là một đứa trẻ với những ngu ngơ thuở thiếu thời. Tình yêu mẹ dành cho chị em tôi muôn đời vẫn thế – không thuyên giảm và không bao giờ thay đổi. Mẹ sẽ mãi chở che, bảo bọc khi cuộc đời làm cho tâm hồn những đứa con của mẹ âu sầu, mệt mỏi. Mẹ sẽ mãi mở rộng vòng tay chào đón chúng tôi trở về bên mẹ khi cuộc sống ngoài kia làm cho các con của mẹ mỏi gối, chồn chân...
Đêm có màu của sự hy sinh, của nỗi âu lo, của giọt mồ hôi cơ cực chảy dài trên trán khi gánh nặng của cuộc mưu sinh đè nặng lên đôi vai mẹ những nhọc nhằn. Tôi vẫn còn như nhìn thấy ánh đèn vàng thấp thoáng bên gian hàng nhỏ nơi bờ sông mỗi tối, bóng dáng mẹ hao gầy cặm cụi đong đếm từng lít xăng, từng bao thuốc lá, từng món hàng nho nhỏ nuôi chúng tôi ăn học. Làn da mẹ mỗi ngày một xạm đi vì nắng gió, bàn tay mẹ mỗi ngày một chai sần thêm vì tiếp xúc với đá lạnh lâu ngày, tôi thấy lòng se thắt trong nỗi xót xa, quyết tâm trong tôi, tình thương dành cho mẹ trong tôi cũng âm thầm lớn dần cùng năm tháng...
Đêm có màu của nỗi đớn đau, của những giọt nước mắt ngậm ngùi, xót xa rơi trong tận cùng nỗi nhớ, khi tâm hồn mãi phiêu du trong những suy nghĩ miên man về cuộc đời, về nhân tình thế thái, khi trái tim vẫn âm ỉ một niềm đau nhức nhối... Đêm có màu của ánh mắt xót thương, có nỗi lòng bao la của mẹ, của khoảnh khắc mẹ thắt lòng chứng kiến phút giây con sống thật với lòng mình, khi con vô tình để cho nỗi buồn rụng rơi, khi trái tim con rung lên những cung bậc của niềm đau và khi đôi mắt con vội lảng tránh ánh nhìn của mẹ – xót xa, đau đáu và tràn đầy những thương yêu…
Những ngày mưa bão ở Sài Gòn, cơn dông lớn làm cây đổ khiến cho cả khu phố ngập chìm trong bóng tối, những ánh nến le lói được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt, mờ mờ ảo ảo như sương khói, buồn như một miền quê. Tôi gọi điện về nhà cho vơi đi nỗi nhớ, nghe mẹ kể về mình, cuối cuộc trò chuyện giọng của mẹ bỗng trở nên nhẹ hẫng và nghẹn lại ở đầu dây bên kia: “Con ơi, con nhớ lưu ý đến sức khỏe, đừng để phải nằm viện nữa nghe con!”, tôi nghe lòng se thắt và chao đi theo cơn gió lớn của cơn mưa tầm tã ở ngoài trời. Ôi lòng mẹ, mẹ của tôi – lá vàng xót thương cho chiếc lá vẫn còn xanh ở trên cành! Tôi hạnh phúc vì mình may mắn vẫn còn có mẹ ở bên đời. Tôi hạnh phúc vì khi đêm xuống trái tim vẫn cảm nhận được đủ những sắc màu, vẫn rộn ràng đập những nhịp tin yêu vì ở phương trời xa xôi kia, tôi biết ánh mắt của mẹ vẫn lặng lẽ, âm thầm dõi theo tôi, mỗi ngày - với tràn ngập những yêu thương.
Đêm có màu gì nhỉ, đêm thật sự có sắc màu không? Đã bao lần rồi tôi tự hỏi mình câu hỏi ấy và những lúc yên lặng một mình trong đêm, những khi âm thanh của ngày chùng xuống thật thấp, nhường chỗ cho sự yên ắng tĩnh mịch của bóng tối ken đặc ở xung quanh, tôi thật sự tin rằng đêm có sắc màu – những sắc màu lung linh, huyền ảo và đa dạng chứ không đơn thuần chỉ là một màu đen u buồn và ảm đạm như lâu nay người ta vẫn nghĩ và vẫn gán cho màn đêm...
Đêm có màu của bình yên, của tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng bên hàng dừa phơ phất gió, của tiếng mái chèo khua nước ở ven sông và ánh đèn soi loang loáng quét trên tường nhà tạo thành từng mảng sáng tối lung linh. Hình ảnh và những âm thanh ấy đã một thời song hành cùng với tuổi thơ tôi, trở thành ký ức thân quen, thành nỗi nhớ in sâu ở trong hồn. Có lần về thăm nhà, nằm nghe tiếng sóng vỗ rì rào và những âm thanh vọng lại trên sông, tôi bỗng thấy như thiêu thiếu một cái gì đó, một điều gì đó mơ hồ trong xa xôi, sâu thẳm và rồi tôi chợt nhớ đến âm thanh của tiếng mái chèo nhịp nhàng khua nước, của tiếng gõ đập chan chát bên mạn thuyền của những người soi đêm, cái nghề xưa cũ ngày nào ấy không hiểu sao mấy năm sau này bỗng tự nhiên biến mất, làm mất đi một hình ảnh đẹp, một ký ức, một nỗi nhớ vốn rất đỗi thân quen của quê nhà…
Đêm có màu của tình yêu thương, của lời ru ngọt ngào thoảng đưa bên cánh võng, của bàn tay mẹ dịu dàng đặt nhẹ lên trán tôi chiếc khăn mát lạnh giữa đêm hè oi bức để làm dịu đi cơn sốt của những ngày thơ ấu xa xưa. Và khi tôi đã lớn khôn, bàn tay ấy vẫn lặng lẽ áp nhẹ lên trán tôi những đêm khuya mỗi khi tôi trở bệnh, mỗi khi tôi về thăm nhà. Trong cái nhìn của mẹ, tôi biết mình mãi còn thơ dại, mãi còn là một đứa trẻ với những ngu ngơ thuở thiếu thời. Tình yêu mẹ dành cho chị em tôi muôn đời vẫn thế – không thuyên giảm và không bao giờ thay đổi. Mẹ sẽ mãi chở che, bảo bọc khi cuộc đời làm cho tâm hồn những đứa con của mẹ âu sầu, mệt mỏi. Mẹ sẽ mãi mở rộng vòng tay chào đón chúng tôi trở về bên mẹ khi cuộc sống ngoài kia làm cho các con của mẹ mỏi gối, chồn chân...
Đêm có màu của sự hy sinh, của nỗi âu lo, của giọt mồ hôi cơ cực chảy dài trên trán khi gánh nặng của cuộc mưu sinh đè nặng lên đôi vai mẹ những nhọc nhằn. Tôi vẫn còn như nhìn thấy ánh đèn vàng thấp thoáng bên gian hàng nhỏ nơi bờ sông mỗi tối, bóng dáng mẹ hao gầy cặm cụi đong đếm từng lít xăng, từng bao thuốc lá, từng món hàng nho nhỏ nuôi chúng tôi ăn học. Làn da mẹ mỗi ngày một xạm đi vì nắng gió, bàn tay mẹ mỗi ngày một chai sần thêm vì tiếp xúc với đá lạnh lâu ngày, tôi thấy lòng se thắt trong nỗi xót xa, quyết tâm trong tôi, tình thương dành cho mẹ trong tôi cũng âm thầm lớn dần cùng năm tháng...
Đêm có màu của nỗi đớn đau, của những giọt nước mắt ngậm ngùi, xót xa rơi trong tận cùng nỗi nhớ, khi tâm hồn mãi phiêu du trong những suy nghĩ miên man về cuộc đời, về nhân tình thế thái, khi trái tim vẫn âm ỉ một niềm đau nhức nhối... Đêm có màu của ánh mắt xót thương, có nỗi lòng bao la của mẹ, của khoảnh khắc mẹ thắt lòng chứng kiến phút giây con sống thật với lòng mình, khi con vô tình để cho nỗi buồn rụng rơi, khi trái tim con rung lên những cung bậc của niềm đau và khi đôi mắt con vội lảng tránh ánh nhìn của mẹ – xót xa, đau đáu và tràn đầy những thương yêu…
Những ngày mưa bão ở Sài Gòn, cơn dông lớn làm cây đổ khiến cho cả khu phố ngập chìm trong bóng tối, những ánh nến le lói được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt, mờ mờ ảo ảo như sương khói, buồn như một miền quê. Tôi gọi điện về nhà cho vơi đi nỗi nhớ, nghe mẹ kể về mình, cuối cuộc trò chuyện giọng của mẹ bỗng trở nên nhẹ hẫng và nghẹn lại ở đầu dây bên kia: “Con ơi, con nhớ lưu ý đến sức khỏe, đừng để phải nằm viện nữa nghe con!”, tôi nghe lòng se thắt và chao đi theo cơn gió lớn của cơn mưa tầm tã ở ngoài trời. Ôi lòng mẹ, mẹ của tôi – lá vàng xót thương cho chiếc lá vẫn còn xanh ở trên cành! Tôi hạnh phúc vì mình may mắn vẫn còn có mẹ ở bên đời. Tôi hạnh phúc vì khi đêm xuống trái tim vẫn cảm nhận được đủ những sắc màu, vẫn rộn ràng đập những nhịp tin yêu vì ở phương trời xa xôi kia, tôi biết ánh mắt của mẹ vẫn lặng lẽ, âm thầm dõi theo tôi, mỗi ngày - với tràn ngập những yêu thương.
(Viết cho Mẹ thân yêu,
người luôn ở bên cđ tôi! 07/2012)
Đêm có màu của nỗi đớn đau, của những giọt nước mắt ngậm ngùi, xót xa rơi trong tận cùng nỗi nhớ, khi tâm hồn mãi phiêu du trong những suy nghĩ miên man về cuộc đời, về nhân tình thế thái, khi trái tim vẫn âm ỉ một niềm đau nhức nhối...
Trả lờiXóaĐó là "ĐÊM" của mèo BiNa ạh
Trong cuộc đời ai cũng có những đêm như thế nhưng với những người như Cỏ Dại và Bina, khó quên đi mọi chuyện, những đêm như thế thường hiện về nhiều hơn, đay trở tâm hồn - ngút ngàn & mênh mông, trong tận cùng nỗi nhớ!
XóaThanks Mèo đã ghé qua với Đêm của Bina!