“Chiều một
mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài
hoa chợt tím. Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Gót chân đôi khi
đã mềm, gọi buồn cho mình nhớ tên!”
Sáng – không gian tĩnh mịch và
mờ hơi sương, thành phố uể oải vươn mình thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Tiếng nhạc
trầm buồn, nhẹ nhàng ở ngôi quán nhỏ bên đường theo gió ngân nga, vi vút, phủ
đầy khắp không gian, làm dậy lên trong tôi nỗi cồn cào, day dứt và buồn mênh
manh – như sắc trời xám ngắt ở ngoài kia.
Những lời ca như từng con sóng nhỏ,
miên man, réo rắt xô bờ, dội vào nỗi nhớ sâu thẳm ở trong tôi: “Chiều
một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Gió ơi gió ơi bay lên để bụi đường
cay lòng mắt. Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Áo xưa chưa quen phong
trần đợi mùa thu vàng áo thêm…”
Trời ì ầm xoay vần mây đen để
chuyển mưa, sao tôi chẳng thể chuyển những cảm xúc cô đặc ở trong lòng thành
giông, thành bão hay thành mây, thành gió để cuốn trôi đi những lụy phiền. Tôi
còn nhớ lời một nhà hiền triết có khuyên rằng: “Nếu cuộc đời tặng bạn một cú
đá, hãy để nó đá bạn văng về phía trước!”. Chẳng hiểu là tôi có đang văng về
phía trước nữa hay không, chỉ thấy hồn đã nhuốm vàng tựa như chiếc lá, hao gầy
và mong manh, một sớm cuối thu bỗng lặng lẽ rời cành, khẽ khàng và nhẹ tênh như
một tiếng thở dài! Đôi lúc nhìn vào gương, bắt gặp một đôi mắt “buồn như muôn
năm cũ” đang lặng lẽ nhìn mình, ánh nhìn ấy bất chợt làm tôi thấy nao người, cái cảm giác se thắt lòng như một hôm đang chạy xe trên phố, bỗng lặng đi trong
bồi hồi thổn thức vì giọng nói của người lạ đậu kế bên, những âm sắc sao
quá đỗi thân quen, giống y như chất giọng của một người!
Sáng nay chạy xe trong làn gió
sớm hắt hiu, hồn ngập tràn bởi bao cảm xúc, vì lời ca hay vì trên cao kia bầu
trời vẫn không ngừng vần vũ, chẳng đủ sức tạo mưa nên thỉnh thoảng lại vọng về
những âm thanh ì ầm dai dẳng như tự bến bờ nào xa xôi lắm! Như một sự thôi thúc
không ngừng và giục giã, tôi bất chợt vòng xe để chạy trên con đường đôi có
hàng phượng vĩ xanh um thật lớn, con đường mà mỗi sáng trước đây tôi vẫn thường
hay đi dạo sau khi đưa cô con gái nhỏ đi học – như một thói quen đáng yêu và
bình dị – để ngắm nhìn những hoạt động của một ngày mới an lành và sống động ở
quanh tôi.
Hôm nay con đường bỗng trở nên
im ắng và vắng lặng khác thường, có lẽ bởi màu trời xám đục và những tiếng sấm
ì ầm không ngừng cảnh báo đã làm cho mọi người ngán ngại không muốn ra đường.
Vầng mặt trời bị mây đen che phủ cũng không còn đủ sức để ánh lên những tia
vàng rực rỡ đón chào buổi bình minh, cảnh sắc ấy chợt làm tôi nhớ đến câu thơ:
“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!”. Con đường thường ngày đông vui là thế,
hôm nay khi chỉ có mình tôi, bỗng trở nên dài rộng thênh thang, vắng lặng tựa
hồ thu và buồn hiu hắt như giọt nắng cuối ngày.
Từ ngôi quán nhỏ bên đường
những lời ca trầm đục, da diết của Khánh Ly càng như kéo dài thêm cái miên man,
réo rắt, chơi vơi và vụn vỡ của hồn người: “Đôi khi ta lắng nghe ta, nghe
sóng âm u dội vào đời buốt giá, hồn ta gió cát phù du bay về... Đôi khi trên
mái tình ta nghe những giọt mưa, tình réo tình âm thầm, sầu réo sầu bên bờ vực
sâu... Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè, giọt rượu nào mãi chua cay
trong tình vẫn u mê. Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu. Ôi tiếng buồn rơi
đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu...”
(Sáng chớm Thu 2012)
Hôm nay chạy xe trên con đường xưa, lại thấy lòng ngập tràn bao cảm xúc! Ôi tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu...
Trả lờiXóa